‘Người dưng’ bán đất nuôi trăm cụ già vô gia cư

Thấy nhiều cụ già không còn người thân chăm sóc bà Nguyễn Thị Hồng, 54 tuổi ở xã Phú Hữu, huyện Nhơn Trạch đón về nhà gần trăm cụ già vô gia cư chăm sóc miễn phí đến cuối đời.

4 giờ chiều, khi cái nắng cuối ngày đã dịu, trong khoảng sân rộng trước nhà bà Hồng ở ấp nhỏ Rạch Vịnh, xã Phú Hữu, huyện Nhơn Trạch, hơn 40 cụ già đang ngồi quây quần bên nhau. Ai cũng có một chiếc ghế dài, người già người đàn bà kể chuyện cho nhau nghe, không đầu không đuôi. Không ai trong số họ có người thân thích, một số bị đột quỵ, đãng trí, tinh thần không ổn định … Nhiều nơi được bà Hồng chăm sóc.

Chị Nguyễn Thị Bảy (ngồi xe lăn), 40 tuổi, bị bệnh tâm thần, là người ở huyện Nhơn Trạch sống lang thang ngoài đường từ nhỏ đến lớn, ai cho gì ăn nấy. Chị Bảy có duy nhất một người cha nhưng ông cũng đang chăm sóc một người mẹ già. Ba năm trước, bà Hồng nhận nuôi nhưng mỗi khi lên cơn chị lại trốn đi. Đợt dịch Covid-19 năm nay bà Hồng sửa lại hàng rào chắc chắn, đón chị về chăm sóc vì sợ chị đi ngoài đường nhiều dễ nhiễm bệnh.

“Đến giờ uống sữa và ăn bánh. Đã quen nếp nên cứ đến giờ là các cụ ra ghế ngồi chờ, không ai bảo ai”, bà Nguyễn Thị Hồng nói.

Trong gần 15 năm, ngôi nhà của bà được người dân địa phương gọi là “Mái ấm cô Hồng” – một viện dưỡng lão nơi hàng trăm người già vô gia cư đến thở. Hiện gia đình đang cưu mang 76 người, trong đó chỉ có 32 người bị tai biến mạch máu não. Mỗi cụ già đến nhà đều có một câu chuyện riêng, nhưng có một điểm chung là họ không còn người thân để nương tựa.

“Có năm vừa xong ba ngày Tết, sáng mở cổng thì thấy một bà cụ bò từ ngoài đường vào, hỏi chuyện thì cụ không nhớ chút gì về thông tin cá nhân mà chỉ nói ‘tới ở với cô Hồng’”, người phụ nữ 54 tuổi kể.

15 năm “lo chuyện bao đồng” nên người dân ấp Rạch Bảy đã gần như quên hẳn bà Hồng cùng chồng từng làm nghề buôn bán xăng dầu cho những chiếc xáng cạp trên sông. Bà kể, thời còn đi buôn cùng chồng, bà gặp không ít hoàn cảnh nhưng ám ảnh nhất là hình ảnh những cụ già gầy gò, run rẩy đi nhặt ve chai, bán vé số trong khi đáng lẽ cuối đời họ phải được nghỉ ngơi, được con cháu chăm sóc, phụng dưỡng. Nhiều lần bà nói bâng quơ với chồng: “Tui ước sau này khi con cái lớn, có nhà cửa khang trang nhất định sẽ đón các cụ về nuôi”. Chồng bà, ông Trần Thanh Thuận khi ấy phản đối ngay: “Bà thương người ta thì gửi tiền vào các mái ấm nơi đó có người chăm sóc chứ người già bệnh, ốm đau sao bà lo nổi”.

Bà Nguyễn Thị Bảy, 70 tuổi quê ở Cần Thơ là người còn minh mẫn nhất trong 76 người đang ở tại mái ấm. Bà Bảy chỉ có duy nhất một người cháu ngoại lấy chồng ở Nha Trang, 3 năm trước bà bị gãy chân, người cháu không thể chăm sóc ngoại nên gửi bà vào mái ấm. Khoảng một năm nay bà Hồng không còn liên lạc được với người cháu nữa

Năm 2004, vợ chồng chị xây nhà. Sau nhiều năm tích cóp được, bà bảo chồng xây ngôi nhà lớn nhất với “ý định” để có chỗ ở cho những người già vô gia cư. Nhưng, tất nhiên, cô ấy không nói điều đó với chồng mình.

Một năm sau, bà Hồng lên Biên Hòa để thăm hai con đang đi học. Lần đó, bà nhìn thấy một bà cụ ngồi ở mé sông ôm mặt khóc. Lại hỏi chuyện, bà cụ kể mình không có chồng con, người thân thất lạc từ lâu. Thời trẻ đi làm giúp việc nhưng giờ đã hơn 70 tuổi, sức khỏe yếu không còn ai thuê mình, không có chỗ ở, không biết sẽ về đâu trong những ngày cuối đời nên tủi thân mà khóc. Nghe xong câu chuyện, bà Hồng nói: “Nếu bà không có nơi nào để về thì về nhà con, con nuôi bà đến cuối đời. Nhưng ở nhà con phải ăn chay, bà có ăn được không?”. Bà cụ đáp lại: “Tui ăn gì cũng được, miễn có chỗ nằm che nắng mưa”.

Bà Hồng đưa bà cụ về nhà. Trên đường đi, chị thầm cầu mong chồng đừng phản kháng quá gay gắt, đừng làm tổn thương bà cụ. Nhưng khi về đến nhà, ông Thuấn đã đồng ý. Thở cũng ngạc nhiên về thái độ của chồng, cô hỏi: Tại sao không phản đối? Ông Thuận trả lời: “Anh định phản đối vì sợ em cực khổ nhưng anh hết nói nổi em rồi”.

Thế là bà cụ sống với vợ chồng chị Hồng . Trong bốn năm tiếp theo, ngôi nhà đã đón thêm ba người già khác. Vợ chồng bà hàng ngày ghe thuyền làm ăn ven sông Sài Gòn, ban đêm thì che phòng ngủ ngoài phòng khách, kê thêm một buồng, một cái giường cho người già.

Cách đây 10 năm, bà Hồng nghe tin có một ông già neo đơn sống trong một khách sạn ở Sài Gòn và đi xe đạp. Sau tai nạn, ông cụ nằm một chỗ. Chủ khách sạn không biết làm cách nào để đến đó, đành nhờ bà Hồng tìm giúp. Nhà không còn phòng, ông già bị tai nạn nên việc điều dưỡng rất bất tiện nên bà Hồng bàn với chồng xây một căn nhà trên mặt thoáng cạnh nhà chia đôi. Một bên làm chỗ ngủ cho 4 cụ, một bên để trống “mỗi lần sang chăm các cụ thì mình nghỉ ngơi”. Ông Thuận nghe vợ, dựng căn nhà lá trong 3 ngày, sang ngày thứ 4 bà Hồng nhắn chủ trọ chở ông cụ về.
Cũng năm đó, bà Hồng quyết định ở nhà chăm mẹ bệnh đồng thời chăm các cụ, không cùng chồng đi buôn bán nữa.

Ông Thuận 3 năm nay cũng đã nghỉ buôn bán để phụ vợ chăm sóc các cụ. Ông thay thế bà tắm rửa cho các cụ mỗi ngày vì bà Hồng đau lưng không còn bế nổi. “Việc chăm sóc các cụ là tâm nguyện lớn nhất của vợ, tui muốn cùng vợ thực hiện tâm nguyện lớn nhất ấy”, ông Thuận nói.

Bà Hồng không những đã “kéo” được chồng đồng hành cùng mình mà một số anh chị em ruột và hàng xóm cũng đến phụ bà chăm sóc các cụ. Anh Nguyễn Văn Lợi, 42 tuổi, nhà ở cách mái ấm khoảng 100 mét cứ 2h sáng mỗi ngày đều sang nhà bà Hồng để phụ nấu nướng.”Tui thấy người già thì nhiều mà người chăm thì ít, mình có sức khỏe thì giúp thôi. Tui thường phụ nấu nướng và pha sữa vì các cụ dậy sớm lắm, tới sáng thì về đi làm, cứ như thế cả chục năm rồi”, anh Lợi nói.

Để nuôi các cụ, ban đầu bà Hồng dùng tiền của mình, nhưng tiền dành dụm lâu nay cũng cạn kiệt, năm sào ruộng của vợ chồng bà bán dần lấy tiền mua nhà. Năm năm trở lại đây, nhà cô ngày càng ăn nên làm ra, gạo hay tã giấy cho người già bại liệt là hai yêu cầu cơ bản nhất, nhiều mạnh thường quân cũng hỗ trợ.

Còn chị Hồng, quanh năm vẫn chỉ mặc áo bà ba nâu. Kể từ ngày nhận chăm sóc người già vô gia cư, vợ chồng cô không đi du lịch, ăn uống bên ngoài. “Trước kia, thỉnh thoảng nhà có mua sầu riêng “ăn sang” một bữa. Nhưng giờ thì thôi luôn, các cụ ăn gì mình ăn đó”, bà nói.

Ông Võ Thanh Hoàng, Phó Chủ tịch xã Phú Hữu chia sẻ thêm: “Cô Hồng không chỉ giúp đỡ những cụ già neo đơn ở trong huyện mà còn ở nhiều nơi khác nữa. Mỗi dịp lễ Tết, cô ấy còn vận động quà từ mạnh thường quân để trao thêm cho người nghèo trong địa bàn xa. Các cụ ở mái ấm đều được địa phương hỗ trợ làm bảo hiểm, làm tạm trú, khi mất thì làm giấy báo tử”.

Nguồn: https://primenews25.com/nguoi-dung-ban-dat-nuoi-tram-cu-gia-vo-gia-cu/

Viết một bình luận