Trang Chủ / Xử Nữ, càng trưởng thành càng cô đơn

Xử Nữ, càng trưởng thành càng cô đơn

Trưởng thành, bắt đầu cuộc sống tự lập, rồi va vấp, rồi tự đứng lên. Thế là dần biết sợ hãi những cạm bẫy của cuộc đời. Sợ những mối quan hệ tưởng đẹp đẽ đấy, bền lâu đấy, nhưng chỉ cần một phút khó khăn, sẵn sàng đạp lên nhau mà sống tiếp. Vì vậy mới nghĩ, cô đơn vẫn tốt hơn. Phải chăng con người xử nữ càng lớn thì càng cô đơn ?

xu-nu-cang-truong-thanh-cang-co-don
Càng trưởng thành, càng cô đơn. Thế nên con người ta đôi khi muốn bé lại, mãi là đứa trẻ hồn nhiên, không bao giờ cảm thấy cô đơn, lo sợ cô đơn để rồi thờ ơ với cô đơn

 

Khi còn bé, đau thì khóc, vui thì cười, chẳng sợ bất cứ điều gì vì đã có gia đình ở bên. Nhưng trưởng thành rồi, không thể kể lể với gia đình những tổn thương, vì sợ người mình yêu thương buồn. Cũng không thể oà khóc thật lớn rồi chạy đến bên mẹ, như vậy mẹ sẽ đau lòng. Thế cho nên chọn cách im lặng rồi chịu đựng để mọi thứ trôi qua. Cô đơn dần trở thành người bạn thân thiết không rời.

 

 

Trưởng thành rồi, coi cô đơn như điều hiển nhiên mà đời người phải trải qua. Chưa trưởng thành, chỉ cần nhắm mắt rồi mở ra không thấy ai bên cạnh, sẽ lập tức đi kiếm tìm và có thể khóc than vì sợ cô đơn. Trưởng thành rồi, nhắm mắt lại, đếm hết 1, 2, 3, khi mở mắt ra thì vẫn thấy nhẹ lòng dù biết chẳng có ai bên mình, biết đang cô đơn lắm.
Trưởng thành rồi mới nhớ về những người xưa, những người chẳng thể gặp lại, cũng không tài nào xóa được hình bóng họ khỏi tâm trí. Nhớ về miền quê xưa, gần gũi thân thuộc mà xa xôi, yên bình, tránh xa khỏi cái tập nập, náo loạn của thành phố lớn. Tiếng mưa không hiểu tại sao lại khiến người ta trở nên trầm tư, tĩnh lặng đến vậy, khiến bao kỉ niệm hiện lên mồn một trong đầu. Mưa, hơi lạnh phả vào người, lại càng thấm thêm cái sự cô đơn, lạnh lẽo một mình giữa chốn phồn hoa.

 

 

Trưởng thành rồi, dần dần phải trở nên độc lập, dần dần phải học cách đứng vững vàng khi ở một mình, phải học cách yêu thương và chăm sóc bản thân thật tốt, phải học cách nói lời tạm biệt, tạm biệt gia đình đi xa học hỏi và khởi nghiệp, tạm biệt bạn bè mỗi người một ngã, tạm biệt người thương cũng bởi nhiều lí do, nào phải chỉ vì không còn yêu.

 

Thậm chí, khi ở bên cạnh một người mình yêu thương, vẫn có những nghĩ suy không thể nói ra được, vì đã trưởng thành. Nên vẫn cảm thấy cô đơn.
Càng trưởng thành, càng cô đơn. Thế nên con người ta đôi khi muốn bé lại, mãi là đứa trẻ hồn nhiên, không bao giờ cảm thấy cô đơn, lo sợ cô đơn để rồi thờ ơ với cô đơn.

Bình Luận