Trang Chủ / Em Trong Ngày Cưới Nhưng Chẳng Phải Cô Dâu Liệu Anh Có Tiếc Không?

Em Trong Ngày Cưới Nhưng Chẳng Phải Cô Dâu Liệu Anh Có Tiếc Không?

Được thôi, em sẽ trang điểm thật xinh, mặc váy thật đẹp và bước đến đó với dáng vẻ tự tin nhất. Em sẽ mỉm cười đưa quà cưới và nói lời chúc phúc với anh thật điềm nhiên như thể chúng ta chỉ là hai người bạn. Thấy em trong ngày cưới nhưng chẳng phải cô dâu liệu anh có tiếc không?

 

 

Thấy em trong lễ cưới nhưng không phải cô dâu anh có tiếc không?

Ngày hôm nay em tự cho phép mình nghỉ ngơi, không làm việc, lao xe trên đường, giữa cơn mưa đầu hè để nước mưa gột sạch nước mắt. Thiệp cưới anh gửi tối qua em vẫn để nguyên trong cốp xe chẳng dám chạm vào. Có những người cứ nhẫn tâm mãi như vậy mà chẳng hề hay biết.

Em hết yêu đâu có nghĩa em đã quên
Quên lời ước hẹn ngày nào, quên những kỷ niệm chỉ riêng ta biết, quên những con đường, những quán xá, cả những ghế đá công viên. Em chưa quên, vẫn chạnh lòng mỗi lần nghĩ tới. Người ta hết yêu đâu có nghĩa chai lỳ mọi cảm xúc, đâu có nghĩa sẽ nhìn nhau như thể người lạ từng quen. Em bên cạnh bất cứ ai thì anh vẫn có vị trí nhất định trong lòng, vị trí của một thứ xưa cũ em từng đặt nặng tình cảm sẽ chẳng bao giờ mất đi cả.

 

em-trong-ngay-cuoi-nhung-chang-phai-co-dau-lieu-anh-co-tiec-khong
Chúng ta chia tay là đặt dấu chấm hết cho tình yêu này nhưng còn mảnh ký ức gắn bó bên nhau vẫn luôn ở lại. Để đôi khi nghĩ đến, em vừa thấy buồn thấy nhớ lại thấy thương tiếc mênh mang.

 

Tấm thiệp hồng anh trao em tối qua nhắc em lại một lần nữa chúng ta đã kết thúc, nhắc em lại một lần nữa cả hai ta đều đã có đường riêng nhưng anh biết không, nó còn nhắc em về ước vọng ngày trước, khi giấc mơ em thường trực mơ về là màu váy cưới trắng tinh và có anh bên cạnh. Anh nhắc em rằng, em mãi mãi chẳng thể nào là cô dâu của anh được nữa.

 

em-trong-ngay-cuoi-nhung-chang-phai-co-dau-lieu-anh-co-tiec-khong1
Điều này em chẳng dám chia sẻ cùng ai nhưng ngày bên anh em từng nghĩ đến ngôi nhà của chúng mình và những đứa trẻ. Em mơ được cùng anh dựng xây hạnh phúc và ở bên nhau đến khi tóc trắng bạc đầu. Em mơ đến ngày thành hôn, những lời chúc phúc rộn rã và gương mặt rạng ngời của anh nhìn em đều yêu thương. Phải, em đã mơ đến tất cả, ngay khi chúng ta chỉ mới yêu nhau và em vẫn giữ giấc mơ đó, mãi sau này khi chúng ta đã chia xa đôi ngả.

Em hết yêu, em thực lòng đã hết yêu nhưng sao chẳng ngăn cấm được con tim cứ chìm mãi trong những hoài niệm. Em không hận, em thực lòng đã quên đi cả nhưng  tấm thiệp hồng vẫn như mũi dao xoáy sâu vào vết thương em vẫn cố che giấu.

 

Và giờ anh muốn em tới dự đám cưới của anh ư?

Được thôi, em sẽ trang điểm thật xinh, mặc váy thật đẹp và bước đến đó với dáng vẻ tự tin nhất. Em sẽ mỉm cười đưa quà cưới và nói lời chúc phúc với anh thật điềm nhiên như thể chúng ta chỉ là hai người bạn. Thấy em trong ngày cưới nhưng chẳng phải cô dâu liệu anh có tiếc không? Em có nên khiến anh phải chạnh lòng vì đã đánh mất người như em?

Bình Luận