Trang Chủ / Bảo Bình và những nỗi niềm suy tư

Bảo Bình và những nỗi niềm suy tư

Có những điều Bảo Bình chẳng thể nào nói ra, hoặc cho dù có nói cũng chẳng có ai hiểu, nên rốt cuộc tự cất giữ vào lòng một mình ôm mãi nỗi niềm suy tư ấy. Nếu bạn là một người thân, bạn bè hay người yêu thương của Bảo Bảo, đừng bỏ qua điều này để tỏ ra mình đang quan tâm và thật sự thấu hiểu được cậu ấy nhé.

bao-binh-va-nhung-noi-niem-suy-tu2

Khi mới gặp, ai cũng kêu Bảo Bảo cảm giác kiêu kiêu, lạnh lùng thế nào ấy cho dù cái mặt cứ nhăn nhở cười toe, tay chân tung tẩy. Khi đã quen, đã thân một hồi, cho dù kể bao chuyện nhỏ to thầm kín với Bảo Bảo mà Bảo Bảo vẫn cứ im re, giữ kín chuyện cá nhân của mình, chuyện tình cảm lại còn giấu kín hơn nữa. Dù gần hay xa, dù quen hay lạ, Bảo Bảo vẫn luôn cố giữ một khoảng cách với mọi người xung quanh, khiến người ta tò mò muốn tìm ra thứ bí ẩn kia mà không được.

Một phần vì ngại, không muốn tiết lộ thông tin cá nhân (Bảo hay mắc cỡ, xấu hổ mà).

Một phần vì tính kiêu ngạo cao ngất trời, quen nhăn nhở cười ngạo nghễ sự đời làm người ta tin, ngưỡng mộ mạnh mẽ, bản lĩnh ấy nhưng biết đâu ai đó khi đau, khi buồn, khi thở than yếu đuối cần lắm sự tinh tế sẻ chia mà ai đâu hay biết.

Phần nữa do lý trí đặt trên trái tim. Nhiều lúc muốn vô tư, nói toẹt hết ra, tìm người mà xả nhưng thầm nghĩ: cho người ta biết chuyện của mình làm gì? Liệu họ có giúp được mình không? Hay chỉ làm thêm mọi chuyện rối tung? Nếu mọi người biết chuyện, kiểu gì cũng lo lắng, đau khổ thay cho mình thôi.

bao-binh-va-nhung-noi-niem-suy-tu3

Nhiều lúc muốn nói ra, nhưng lại đắn đo suy nghĩ liệu họ có hiểu cho mình không…

Nhìn những người thương yêu mệt mỏi vì mình như thế, hỏi sao không đau cơ chứ? Chuyện phức tạp, đến mình còn chẳng hiểu nổi thì người ta sao biết được? Thân mình còn chẳng lo được thì còn lo được cho ai? Chuyện vặt vãnh, vớ vẩn này không giải quyết được thì sao lo được nếu gặp sóng gió sau này?… Đặt ra hàng ngàn câu hỏi rồi tự trả lời, cuối cùng vẫn không lối thoát.

Cho dù có trả lời được, quá bức xúc bùng nổ trong lòng, muốn phá tung, gào hét thật to, “vô tình” tóm được “sọt rác” để xả, vừa mở miệng chuẩn bị nói thì lại trở thành “bao cát”để nghe lời tâm sự của người ta. Rồi chẳng hiểu khi nào, tự bao giờ từ bệnh nhân trở thành bác sĩ tâm lý.

Rốt cuộc, “tự túc là hạnh phúc” vẫn phải tự lo cho chính mình, một mình ôm chặt nỗi niềm, gặm nhấm nỗi đau không cho ai hay. Để rồi, ngồi nghe xì xào người ta nói: “Bảo Bình khó hiểu”, Bảo Bình kiêu, Bảo Bình lạnh lùng, ít nói…mà chỉ nhoẻn miệng cười cho qua.

Nguồn: Bảo Bình – Aquarius

Bình Luận